Nuôi chó: yêu thương đúng mực hay đang đi quá xa?

Trong những năm gần đây, xã hội Việt Nam chứng kiến sự nở rộ của “văn hóa thú cưng”, đặc biệt là với loài chó. Nhiều người chủ đã không còn xem chó đơn thuần là vật nuôi giữ nhà hay bầu bạn, mà nâng nó lên thành “thành viên gia đình”, thậm chí gọi là “con”, xưng “ba mẹ” với chó, ôm ấp, hôn hít, ngủ chung giường. Xu hướng này tuy được một số người ca ngợi là biểu hiện của tình yêu thương động vật, nhưng nhìn sâu xa, nó đặt ra nhiều vấn đề đáng bàn.

1. Sự lệch lạc trong tình cảm

Không ai phủ nhận thú cưng có thể mang lại niềm vui, giảm stress và giúp con người cảm thấy bớt cô đơn. Nhưng việc nhân cách hóa chó quá mức – coi nó như con người, xưng hô “ba mẹ – con cái” – phản ánh một sự nhầm lẫn tình cảm. Chó không thể là con, càng không thể thay thế những mối quan hệ gia đình thực sự. Khi tình cảm dành cho thú nuôi vượt quá giới hạn, con người dễ lãng quên hoặc bỏ mặc trách nhiệm với chính cha mẹ, con cái, người thân của mình.

2. Nguy cơ vệ sinh và sức khỏe

Ôm ấp, hôn hít, ngủ chung giường với chó là hành vi đầy rủi ro. Chó, dù được tắm rửa sạch sẽ, vẫn mang trong người vi khuẩn, ký sinh trùng, nấm và nguy cơ lây truyền bệnh sang người. Những hành động tưởng chừng “tình cảm” ấy lại có thể gây hậu quả lâu dài cho sức khỏe, từ dị ứng, viêm phổi đến các bệnh ký sinh trùng nguy hiểm. Tình yêu thương không thể biện minh cho việc coi thường nguyên tắc an toàn vệ sinh.

3. Ảnh hưởng đến văn hóa và chuẩn mực xã hội

Cách xưng hô “ba – mẹ – con” với chó không chỉ gây phản cảm với người ngoài, mà còn làm mờ ranh giới giá trị trong văn hóa gia đình. Việc đặt chó ngang hàng với con người, thậm chí ưu tiên hơn cả con cái hoặc cha mẹ già, là một biểu hiện của sự đảo lộn trật tự giá trị. Nhiều người dành hàng triệu đồng mua đồ ăn, quần áo, spa cho chó, trong khi ngoài kia còn biết bao trẻ em thiếu ăn, người nghèo cần giúp đỡ.

4. Thương yêu đúng cách mới là văn minh

Yêu thương động vật không đồng nghĩa với việc đánh mất lý trí. Văn minh không phải là đưa chó lên giường, hôn hít, coi như con cái, mà là chăm sóc chúng đúng mực: cho ăn uống hợp vệ sinh, tiêm phòng, nuôi dạy để không gây phiền toái cho cộng đồng. Khi đó, tình cảm giữa người và chó mới thực sự lành mạnh và bền vững.

“Ba mẹ” của chó – bi kịch của tình thương đi lạc

Thời nay, trong nhiều gia đình, khái niệm “con cái” đã… mở rộng. Không còn chỉ là những đứa trẻ đỏ hỏn, mà giờ đây có bốn chân, lông lá, và biết sủa “gâu gâu”. Chủ nhân thì tự xưng “ba mẹ”, còn chó thì nghiễm nhiên thành “bé con”. Cảnh tượng ấy được coi như một biểu hiện của tình thương văn minh. Nhưng thử hỏi: đó là văn minh hay một sự nhầm lẫn trớ trêu?

Khi chó leo lên giường, con người trượt xuống

Người ta có thể nhìn thấy hình ảnh: chó nằm ngay ngắn trên giường nệm, gối kê hẳn hoi, còn chủ thì âu yếm ôm hôn như con ruột. Cứ tưởng là thương yêu động vật, nhưng thực chất lại là coi thường chính sức khỏe của mình. Chó có thể tiêm phòng, có thể tắm gội, nhưng nào có phòng nổi vi khuẩn, ký sinh, lông rụng? Hôn chó, ngủ cùng chó khác nào tự nguyện biến mình thành vật thử nghiệm cho bệnh viện da liễu và ký sinh trùng học?

Khi “bé cún” thành “bé con”

Xưng “ba mẹ” với chó nghe qua thì dễ thương, nhưng nghĩ kỹ lại chỉ thấy… buồn cười. Một sinh vật không biết nói tiếng người, không hiểu khái niệm hiếu nghĩa, không thể trưởng thành để trở thành trụ cột, vậy mà được coi là “con”. Trong khi đó, có những ông bà già sống neo đơn, có những đứa trẻ thật sự cần được nuôi dạy, lại không được gọi đúng cái chữ “con” đầy thiêng liêng ấy. Phải chăng chúng ta đang dần thay thế tình thân bằng một thứ tình cảm dễ dãi, vô trách nhiệm?

Khi chó được spa, người nghèo được lãng quên

Không khó để bắt gặp cảnh chủ sẵn sàng chi hàng triệu đồng cho chó đi spa, mặc áo thời trang, ăn pate nhập khẩu. Nhưng ngay ngoài cửa tiệm, có khi lại là một cụ già bán vé số, một đứa trẻ gầy gò. Chúng ta chăm sóc chó tận răng, nhưng lại thản nhiên quay lưng với đồng loại. Tình thương đã đi lạc đường, biến thành trò tiêu khiển xa xỉ thay vì là nhân nghĩa thật sự.

Lời kết: 

Nuôi chó là quyền cá nhân, nhưng cách ứng xử với chó lại phản ánh nhân sinh quan và văn hóa của một xã hội. Thay vì biến chó thành “con”, thành “người thay thế” để khỏa lấp sự trống trải, chúng ta nên học cách yêu thương một cách tỉnh táo. Con người cần được đặt đúng vị trí trong hệ giá trị, còn chó – dù thân thiết đến đâu – vẫn chỉ nên là bạn đồng hành, chứ không phải “con cái” để rồi ta hôn hít, ngủ chung và tự ru ngủ mình trong một tình yêu thương lệch lạc. 

Chó có thể là bạn, là người đồng hành, nhưng không bao giờ là “con”. Văn minh không nằm ở chỗ ôm hôn chó trên giường, mà ở cách ta nuôi dưỡng, chăm sóc để chúng khỏe mạnh, sạch sẽ và không gây phiền toái cho cộng đồng. Và trên hết, văn minh nằm ở việc giữ cho tình thương của mình đúng chỗ: thương người trước đã, rồi mới đến thương loài vật.

Nhận xét